NHỮNG BÀI THƠ VIẾT VỀ VỤ CÁ CHẾT Ở MIỀN TRUNG

Thơ cá chết ở miền Trung

thương cảm cảnh đời cơ cực của ngư dân, bạn Lại Huyền Châu sáng tác bài thơ gửi tặng quê hương miền Trung với lời thơ rất tha thiết:

“Ai khóc dùm cho Biển một lời không?
Ai trả lời đi ! Biển quê mình sao vậy ???
Ai thấy gì không? Biển đang chết đấy !
Biển oằn mình, vọng mãi tiếng cầu van !

Miền Trung ơi, nắng cháy mưa ngàn
Biển bạc thân thương cho vàn thứ cá
Đánh bắt gần xa, cá về ấm dạ
Giờ chết bạt ngàn. Cá chết bởi vì đâu ???

Tiếp tục đọc

Giáo dục ở Việt Nam

Nhức nhối chuyện giáo dục ở Việt Nam

VietTuSaiGon

14-3-2016

Việt Nam là nước nghèo, dù đứng trên góc độ nào vẫn không thể chối bỏ thực trạng nghèo khổ và lạc hậu. Nhưng đáng sợ hơn cả là đất nước hình chữ S này lại gánh chịu trên đôi vai vốn gầy gò của mình cái gánh y tế và giáo dục quá tồi, hỏng hóc và vô luận. Chỉ có thể nói vậy!

Chuyện mất đạo đức của ngành y tế có thể xem như hết thuốc chữa, chỉ mong vào những thế hệ sau. Nhưng để có những thế hệ sau tốt hơn thì ngay từ bây giờ phải có một nền giáo dục tốt, một nền giáo dục đào tạo ra những con người đúng nghĩa chứ không phải những cái máy, những con vẹt hay những cá thể mang thần kinh khốn nạn (nói theo cách của giáo sư Ngô Bảo Châu).

Tiếp tục đọc

Nhựt Bổn Những Nghịch Lý

Học Chuyện Người Hành Việc Ta:

Nhựt Bổn Những Nghịch Lý

2014 MAY 5 PhanVanSong-300

 

Bài 1: Tấm Gương Phấn Đấu

Đầu năm tây, tàn năm ta, trong không khí dỡ dỡ ương ương, của tình hình của thế giới và cũng không giống ai, của cả quê nhà. Ở Tây, ở Mỹ, cũng vậy, nào Mỹ thì chạy đua tranh chức Tổng thống, nàoTây thì chạy đua, tranh chức vụ, chánh trị lãnh đạo tương lai, đấu đá nhau, trong khi nhiệm kỳ chưa mãn, nhiệm vụ đương nhiệm chưa lo xong. Còn ở quê mình, thì bọn lãnh đạo quê ta cũng vậy, chỉ biết giành nhau, tranh chức, tranh chổ ngồi với nhau, giặc ngoài bất kể nạn ngoại xâm hán hóa, thù trong chẳng thấy nhưng Công An vẫn đánh đập đàn áp người dân, công dân mình, 40 năm hòa bình có đó, nhưng tương lai mù mịt, vẫn lo chạy gạo từng bửa, từng ngày. Tóm lại, Mỹ Tây Đức Ta gì cũng không khá cả ! Thế giới Âu Tây đang trong tình trạng chiến tranh. Một cuộc chiến mới, không khai chiến rõ ràng. Xưa kia, chiến tranh có biên giới, đánh nhau giữa các quốc gia, có quân phục rõ ràng. Nay đánh nhau với một bọn khủng bố, đánh nhau với cả một văn hóa, với cả một tôn giáo, nhưng không thể, nói ra được, sợ kẹt giỏ, hổng được hoàn toàn đạo đức chánh trị – polically correctness-politiquement correct.

Tiếp tục đọc

TÁO QUÂN PHẢN ĐỘNG

TÁO QUÂN PHẢN ĐỘNG

Ảnh Thu Nhỏ

Hé lô đồng chí Ngọc Hoàng
Táo theo phản động bỏ ngang buổi chầu
Táo nhờ Mập viết vài câu
Post lên phây búc để tâu cả làng:
Chính trị ta vẫn hai hàng
Sáng qua tàu cộng tối sang Hoa Kỳ
Biển đảo ta đếch còn gì
Ngư dân đánh bắt một đi không về
hồ thành bá tánh ê chề
Nước ngập tới háng cá Trê đầy nhà
Lụt lội luôn cả Biên Hòa
Vì Toàn Thịnh Phát xây nhà lấp sông
Hà thành lâm tặc tấn công
Đường phố nham nhở như mông bà già

Tiếp tục đọc

CA DAO MỚI

CA DAO MỚI

 

Việt nam có một ông già
Râu dài, tóc bạc tên là Chí Minh
Ông hay uống rượu một mình
Khi buồn lại rủ Trường Chinh uống cùng
Say sưa ông nói lung tung:
Việt Nam mình sẽ sánh cùng năm châu
– Này ông, chuyện ấy còn lâu!!!
Câu ca dao nêu trên có lẽ được sáng tác và lưu hành tại miền Bắc từ ngày ông Hồ Chí Minh còn có thể ngồi lai rai uống rượu và ăn nói lung tung, tức là trước cái ngày ông được nhân dân ca tụng bằng hai câu ca dao khác cũng chẳng kém mùi “phản động”: “ Hồ ta thật vẻ vang, đang từ khỏe mạnh chuyển sang… từ trần”.
Phải công nhận tác giả câu ca dao tả bác uống rượu, và cả những người góp phần khẩu truyền câu ca dao, quả là trông xa thấy rộng. Ngay từ bốn, năm thập niên trước, khi đảng cộng sản Việt Nam nói riêng và cộng sản quốc tế nói chung đang làm mưa làm gió trên quả địa cầu, những người dân ấy đã đủ sáng suốt để vỗ vai bác, dù là vỗ vai bằng chữ nghĩa, mà bảo bác rằng “Này ông, chuyện ấy còn lâu!”.

CÁI DỐT CỦA CỘNG SẢN (Phần 1)

CÁI DỐT CỦA CỘNG SẢN (Phần 1)

Posted on Tháng Ba 11, 2012. Báo Tổ Quốc.

  (IGNORANCE COMMUNISTE)

Bài viết còn nhiều phần. Người viết ước mong nó được đón nhận là ”Lời Ngỏ chân tình” với Tuổi Trẻ Việt Nam hôm nay.

Chê trách hay mắng ai đó là ”dốt” thì không nên. Tuy nhiên, tính từ ”dốt”, dùng cho cộng sản Việt Nam, mà chẳng giải thích cặn kẽ ý nghĩa của nó thì không thể diễn tả được sự tàn ác của họ.

”Dốt” khác với ”ngu”! Tính từ này dùng cho người ”chậm hiểu, chậm tiếp thu” một vấn đề nào đó. Nhưng người hiểu hay tiếp thu nhanh, mà không áp dụng kiến thức đã được thụ giáo để giúp ích cho xã hội thì người ấy cũng ”được” gọi là dốt ! Còn người xu thời, nịnh hót đảng vô luân, giải thích sai những Tinh Hoa trong Nền Văn Hóa của Dân Tộc, các Huấn Thư của Giáo Hội Tông Truyền…vì xu thời, làm lợi cho cộng sản thì lại ”được” xếp vào hàng …DỐT (DỘT) NÁT vì họ cũng làm hư, dột, tan nát NHÀ VIỆT NAM!!! (Cố Linh Mục Nguyễn Văn Thích có sáng tác bài hát ”Cái nhà là nhà của ta” (tức Quốc Gia) cho trẻ con, mà người lớn cũng rất ưa.)

Tiếp tục đọc

Ðồ Lão – TIÊN LÃNG HUYỆN SỬ DIỄN CA

Ðồ Lão – TIÊN LÃNG HUYỆN SỬ DIỄN CA

Tương truyền là sáng tác của Đồ Lão (Đào Lỗ)

Chương I:
ĐẤT NGHÈO NUÔI ANH HÙNGChuyện ở một tỉnh đằng Đông
Cách mặt trời hồng một khúc chẳng xa
Cỡ trăm cây số thôi mà
Có huyện Tiên Lãng rất là nhà quê
Nhà quê thì cứ nhà quê
Chủ tịch huyện vẫn đề huề như ai
Hắn lại có cậu em trai
Làm chủ tịch xã mới tài người ơi
Vinh Quang – chữ sáng ngời ngời
Chính là tên xã để đời mai sau.
Xã này chuyên lúa chuyên rau
Cày, bừa, gặt, cấy, trước sau vẫn nghèo
Dân cư thưa thớt lèo tèo
Cứ mùa mưa bão kéo nhau chạy dài
Thế rồi có một chàng trai
Xuất thân áo vải, chân gài… dép lê

‘’Thằng (thất) phu’’(*): Hữu trách với quốc gia?!…

Tưởng nhớ 3 năm, ngày Phù Thăng về cõi vĩnh hằng (21.2.2009 – 21.2.2012), 84 năm ngày sinh (1928 – 2012).

Cổ nhân có câu răn dậy hậu thế: ’’Quốc gia hưng vong, Thất phu hữu trách’’. Câu nói đó được dân Việt ngàn đời ghi nhớ, làm theo. Thời đại nào nước Việt cũng có hằng hà sa số Thất phu (1), điển hình là’’Thằng Phu’’ – (dọc lái đi của bút danh Phù Thăng) – tên thật Nguyễn Trọng Phu, người xã Công lạc, huyện Tứ kỳ tỉnh Hải Dương.

Cuộc đời ông là một bi kịch nhưng thật bi tráng, cái bi tráng của người trí thức chân chính, nhà nghệ sĩ tài năng, tâm huyết với đất nước, dân tộc, người  Quân  tử thời hiện đại luôn giữ được tôn nghiêm của mình:

.

Giầu sang không thể quyến rũ

 Gian khổ không thể chuyển lay

Uy vũ không thể khuất phục.

Tiếp tục đọc

Sớ Táo Việt Nam

Sớ Táo Việt Nam

– Năm nay không khác. Thông lệ thường niên. Trực chỉ Tây Thiên. Hăm ba cất bước. Nào ai ngờ được. Cá cũng mắc màn. Vướng lưới công an. Té lăn ngoài lộ. Thần văng một chỗ. Răng gẫy đầu u. Trời đã tối hù. Thần mới tỉnh lại… Mượn chiếc Honda. Lên đường cho kịp. Chuyện đang cần kíp. Bỗng gặp tai ương. Đang phóng trên đường. Bon bon ngon trớn. Tai bay vạ gửi. Lửa dậy bốn bên. Ai xui khiến nên. Chiếc xe cháy rụi…

Sự điêu tàn của văn hoá

  La Thành  – Sự điêu tàn của văn hoá

Phạm Thị Hoài thực hiện

 Phạm Thị Hoài: Chúng ta thử hình dung, một ngày nào đó không xa, trong vòng một thập niên tới, Việt Nam sẽ chuyển thành công từ thể chế độc quyền dưới sự lãnh đạo toàn diện của Đảng CSVN sang dân chủ đa nguyên, với nhà nước pháp quyền dựa trên tam quyền phân lập, với tự do tư tưởng và ngôn luận, tự do hội họp và xã hội dân sự. Khi đó, cái di sản kéo dài gần ba phần tư thế kỉ ở miền Bắc và gần một nửa thế kỉ trên toàn quốc đó sẽ đặt chế độ mới trước những thử thách nào?

La Thành: Cái khó của câu trả lời không phải là việc gọi tên những thử thách, chắc chắn đó là một danh sách rất dài, mà là việc phân loại và phân cấp những thách thức đó. Trong sơ đồ của tôi, thách thức lớn nhất, bao trùm nhất sẽ đối diện với chính quyền hậu cộng sản đầu tiên của nước Việt là sự điêu tàn của văn hoá. Mọi thách thức khác đều là thành phần, là hệ luỵ của thách thức này.

Tiếp tục đọc